_๑♥๑_OnKey_๑♥๑_

♥The 1st OnKey VN Fansite♥


You are not connected. Please login or register

[LongFic] My Cat

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 [LongFic] My Cat on Tue Jan 04, 2011 10:58 pm


Author: Kiheo & Khỉ

Disclamer: nhân vật trong fic không thuộc về Au, nhưng Au lại là người nắm bắt các nhân vật trong fic =))

Rating: T

Pairing: OnKey, 2Min

Category: Humor

Status: đang viết

Note: Au xin các bạn đọc fic 1 ân huệ nho nhỏ nha! :notcare: Chỉ cần nhấn vào nút THANK sau khi đọc xong và COM vài dòng cho Au sung sướng rồi Au mới có tinh thần mà viết tiếp và các bạn cũng có fic mà đọc tiếp, 2 bên đều có lợi, ok?! :tie:

Summary:









Điều gì xảy ra nếu bạn biết mình đang nuôi một con mèo và ...
nó cũng lại là một con người?









Chap 1.








Rảo bước đi trên lối đường mòn rậm rạp như đã bị bỏ quên lâu ngày, cây cối um tùm xum xuê khiến cho con đường tối sầm lại. Vài chiếc lá vừa rơi rụng xuống đã bị bước chân chật vật của hắn hất văng đi. Không lâu sau, trước mặt hắn đã hiện ra một ngôi nhà to đồ sộ. Ngôi nhà có hai tầng và có nhiều cửa sổ. Tường nhà màu trắng, lớp vôi sơn bong tróc từng mảng vài chỗ, để lộ lớp xi măng xám xịt. Những bụi dây leo có vài bông hoa nhỏ như tuyết quấn lấy chẳng chịt trên chóp mái và thả lằng nhằng xuống hiên nhà. Ngôi nhà mang một vẻ bí hiểm, nó tách biệt hẳn so với các khu dân cư xung quanh và nằm trên một ngọn đồi.


Hắn mở cánh cửa cũ kĩ và đi vào bên trong ngôi nhà.


Bên trong ngôi nhà tối tăm, nhiều chỗ lớp bụi đóng dày đặc, mạng nhện giăng khắp nơi, nhiều thứ đổ vỡ và hỏng hóc. Hắn leo lên lầu hai và bước vào một căn phòng lớn. Đó là một căn phòng thí nhiệm, trong đó chứa đựng đủ thứ trang thiết bị, máy móc lằng nhằng thuộc loại hiện đại nhất dành cho việc nghiên cứu và phát minh khoa học.


Giữa căn phòng còn có một chiếc lồng to làm bằng kính, và thứ trong đó đủ để thu hút mọi sự chú ý hơn cả. Đó là một con mèo ... nói cho đúng hơn thì là một cậu trai cực kỳ xinh đẹp với đôi tai mèo và chiếc đuôi dài. Nhìn thấy hắn, cậu liền biến thành một con mèo với bộ lông đen tuyền tuyệt đẹp rồi quay ngoắt đi khi thấy hắn nhin cậu.


-"Thấy ta trở về, ngươi không vui sao hả mèo con~?" Hắn nghiêng đầu, đôi mắt hấp háy cùng với nụ cười trên môi.


Vui cái con khỉ! Cậu hận hắn còn chưa đủ ấy chứ. Vì sao ư? Nhìn như vầy đã đủ để hiểu phần nào rồi đấy. Chính hắn là kẻ đã khiến cho cuộc sống của cậu rối loạn, là kẻ đã đẩy cậu xuống địa ngục, kẻ đã biến cậu thành một con quái vật - nửa người nửa mèo như thế này đây!


Hắn - JungYunHo - một bác học (điên) chuyên phát minh ra những thứ quái dị, và giờ hắn đang chăm chỉ nghiên cứu một loại thuốc biến đổi gen có thể biến người trở thành thú, và ngược lại. Và cậu, nạn nhân thứ hai được tiêm vào người loại gen biến đổi đó sau khi nạn nhân thứ nhất bỏ trốn (theo lời hắn kể).




*^- FLASH BACK -^*


"Khi nào tìm được anh, con nhất định sẽ trở về mà, mẹ đừng lo cho con!"


Nói rồi cậu tắt máy. Trước khi lên máy bay về Hàn Quốc, KimKiBum, còn có cái tên khác là Key, ngắm nhìn lại LA, nơi mà cậu đã sống và lớn lên trong 10 năm. Mục đích duy nhất khiến cậu phải bỏ đi là để tìm người anh thân thương mà cậu hết mực yêu quý, người đã bỏ đi từ 2 năm trước, đến một chút tung tích cũng không có.


Về đến Seoul, cậu kéo xềnh xệch cái túi đồ to tướng ra khỏi sân bay rồi leo lên một chiếc taxi. Thế quái nào tay lái taxi ấy lại là một tên biến thái bệnh hoạn, thấy cậu xinh đẹp tưởng gái nhà lành liền giở thủ đoạn. Biết rằng cậu mới từ nước ngoài về, không thông thuộc đường phố Seoul, lợi dụng điều đó hắn đưa cậu đi sâu vào trong khu rừng, đằng sau một ngọn đồi nhỏ rồi giở trò đồi bại với cậu. Cũng may từ nhỏ cậu đã học võ để tự bảo vệ mình nên cũng không mấy khó khăn khi đánh cho tên đó một trận đủ để hắn tởn đến già.


Đang hả hê với việc mình vừa diệt được một tên yêu râu xanh, cậu không biết rằng JungYunHo đang chĩa một khẩu súng về phía cậu và ... cậu ngất đi...


Khi tỉnh dậy thì đã thấy mình đang bị trói chặt trên một cái phản với đai nhằng nhịt và dây dợ các loại máy móc linh tinh. Giật mình hoảng sợ, cậu không biết có chuyện gì đang xảy ra với mình nữa mà chỉ có thể cảm thấy sự nguy hiểm đang kìm chặt lấy cậu.


Đêm xuống, bão nổi lên...


Sấm chớp nhì nhằng giăng kín bầu trời...


Mưa rơi nặng hạt...


ẦMMMMMM!!!


Tiếng sấm nổi lên rợn người. Và...


-"BWA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA!!!!!!!!!!!!!!!~~~~~~~~~~"


Tiếng cười xuyên trời thấu đất của YunHo nổi lên còn dã man hơn.


Hắn ta... trong bộ dạng hết sức điên rồ... Cái áo blouse trắng dài và đôi găng tay bạc to đùng ... Cái kính bảo hộ tròn dày như đít chai và mái tóc vuốt keo dựng ngược chôm chỉa tứ phía ....


Cậu hoảng sợ nhìn hắn, mặt tái mét không còn giọt máu. Gì chứ, đừng nói rằng cậu sắp chết dưới tay thằng điên này nha, cậu chưa có muốn chết đâu à! Cậu còn phải đi tìm anh trai của cậu nữa chứ!! Ông trời ơi ... làm ơn làm phước cứu cậu khỏi tên điên này đi!!!!


Hắn ta nhìn cậu rồi nhe răng ra cười, tay cầm một ống tiêm, trong đó chứa một loại chất lỏng màu xanh nhạt lóng lánh khua qua khua lại trước mặt cậu như thể trêu ngươi.


-"Chà chà ~ sẽ là một con mèo xinh đẹp đây ... hihihi~~~"


*^- END FLASH -^*



-"Bé con à ~ ăn cơm đi , ăn xong chúng ta còn tiếp tục nghiên cứu nữa" Hắn tí tởn mang đia thức ăn trông rất ngon mắt đến, mở cửa kính ra để vào bên trong cho cậu. Bất ngờ cậu lao ra và vồ lấy mặt hắn, vừa kêu ngeo ngéo vừa cào như thế muốn lột phăng cái da mặt của hắn ra rồi nhanh chóng chạy đi mất hút. Hắn ngồi đó ... hóa đá.


Cậu cứ chạy ... chạy mãi ... chạy mãi ... cắm đầu cắm cổ mà chạy ... nhắm tịt mắt vào mà chạy ... à mà... nhắm tịt mắt vào thì làm sao thấy được đường chứ hả đồ ngốc??!!


CỐP!!


Choáng váng ...
Trước mắt cậu ... ánh sáng của ban ngày đang dần trìm vào bóng tối ...



















-"TẠI SAO MUỐN KIẾM MỘT CÔNG VIỆC LẠI KHÓ KHĂN VẬY HẢ GIỜI????????????????!!!!"


-"ỒN ÀO QUÁ THẰNG ĐIÊN!!!"




^-^ JinKi's POV ^-^


Tôi nằm vật xuống nền cỏ xanh mà thở dốc sau khi chạy thục mạng để tránh khỏi đống giày dép cứ thi nhau nhằm tôi mà bay tới. Cái quái gì chứ? Tôi chỉ là muốn giải tòa xì trét nên mới hét lên, vậy mà mấy gia đình xung quanh đó chẳng chịu cảm thông mà còn chửi tôi nữa chứ, ức chế không chịu được!


Vắt tay lên trán, tự hỏi tại sao một người đẹp trai rạng ngời như tôi, đã thế lại còn thông mình và thành thật (mỗi tội nhiều lúc hơi ngu ngơ một tí), vậy mà chẳng có chỗ nào chịu nhận vô làm việc. Tôi thở dài chán ngán, cuộc đời sao thật bất công ... càng nghĩ càng buồn, thôi thì đi ăn cái gì lót dạ để lên tinh thần vậy!





"Woa~ Gà đúng là tuyệt nhất!!!"


Tôi cười sung sướng, đôi mắt một mí nho nhỏ giờ chỉ còn là một đường chỉ cong cong. Xoa xoa cái bụng no căng vì gà, tôi đút tay vô túi để tìm ví tiền.


"Sao chả có gì trong túi vậy nè?" Tôi hơi nhíu mày ..."Chết cha! sáng nay khi ra khỏi nhà quên cầm theo ví tiền! hix " Mặt tôi méo xệch, trông y trang cái bánh bao thiu. Khỉ thật! Sao hôm nay xui dữ vậy nè? Nhìn ngó xung quanh, chủ và nhân viên quán vẫn đang bận rộn với những đợt khách. "Chuồn là thượng sách!" Nói là làm, tôi nhanh chóng lẻn vào tốp người đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa hàng. Run quá à~ lần đầu tiên tôi làm một truyện như vậy đấy! Vì từ nhỏ đến giờ, tôi luôn bị ám ảnh về việc khi chết sẽ xuống địa ngục nếu không làm một người tốt. Tôi sợ lắm, thế nên chẳng bao giờ tôi làm việc gì sai trái tội lỗi hoặc là làm tổn thương người khác. Về nhà chắc chắn tôi sẽ phải cúng gia tiên tiền tổ để rửa tội mới được.


Chỉ vài bước chân nữa thôi là ra khỏi quán, là có thể chạy thoát rồi. Cúi cúi thấp người xuống chút nữa, đầu tôi đụng phải một cái bụng màu đỏ đỏ, trên đó còn có hình hai cái đùi gà vắt chéo trông rất là ngon! Nhưng mà ... quen lắm à~ hình như tôi có thấy chủ quán cũng mặc một cái áo y hệt á, trí nhớ của tôi tốt lắm, mấy thứ như vầy thấy qua một lần là nhớ liền à! Đánh ực một cái, tôi từ từ ngước mặt lên, chớp chớp mắt nhìn người chủ quán đang nhìn mình cười khinh khỉnh.


-"Tính chạy làng hả chú em?"


Đùa chứ, vừa vừa phai phải thôi, như tôi đã nói ở trên (chỉ), tôi-một người rất rất rất là tốt! từ trước đến nay chưa bao giờ làm điều gì trái với lương tâm (ngoài việc tính ăn quỵt hôm nay), ấy vậy mà ông trời lỡ lòng nào trêu đùa một kẻ đáng thương và xinh đẹp như tôi vậy chứ hở??!


Tôi nhe răng, nở một nụ cười mà theo tôi là nó đẹp, khẳng định luôn đấy. Không muốn khoe đâu, nhưng tôi được cái thành thật mà ^-^, kỳ thực là nụ cười của tôi đáng giá lắm đó! đấy thấy chưa, mặt chủ quán lộ rõ vẻ xao động rồi kìa. Nhân cơ hội này, tôi nhanh chân chạy biến. Gắng chạy càng nhanh càng tốt, xa thật là xa, tôi chỉ sợ mấy tay xã hội đen bảo kê ở cái quán gà đấy mà bắt được thì tôi sẽ bị dần cho đến chết mất ...


CỐP!!!!


-"Á....."


Ôm cục u trên trán xuýt xoa, đầu quay cuồng, đau đến chảy cả nước mắt. Khỉ! Sao lại đặt cái cột điện trơ ra ngay giữa lối người ta đi chứ! Đang mải ngoái lại nhìn xem còn có thằng nào đuổi theo hay không. Hừ, đen dã man!!! chả biết tí chạy ra ngoài đường có bị xe tông cho không nữa, hay là sẽ bị chó cắn nhỉ?? dạo này tôi hay gặp chó lắm, mà toàn chó điên à TT^TT.


Đang hoảng loạn trong mớ suy nghĩ vớ vẩn, chân tôi va vào một thứ gì đó mềm mềm. Giật mình nhìn xuống dưới, đó là một con mèo đen đang nằm bất động. Có vẻ như nó đang ngủ ... nhưng cảm giác thế nào lại mách bảo tôi rằng con mèo này cũng giống như tôi, bất cẩn đâm đầu vô cột điện haha ~ cũng may cái đầu của tôi là đầu đá nên không sao, chứ không thì chắc giờ đang nằm lăn quay cạnh nó rồi. Cười ngớ ngẩn một lúc, tôi quyết định đem nó về nhà nuôi. Sống một mình cô đơn lắm, kể ra có thêm một chú mèo làm bạn cũng tốt. ^-^




Đưa chú mèo về nhà, tôi đặt nó lên giường của mình rồi đi vào phòng tắm. Cả ngày hôm nay lăn lộn ngoài đường làm tôi chỉ muốn nhanh chóng ngâm mình vào trong làn nước ấm. A~ thật là sảng khoái quá đi a~ Thứ chất lỏng không màu không vị ấm nóng bao quanh làm tôi cảm thấy rất đỗi dễ chịu, hơi nóng của nó tỏa ra trên da thịt tôi, mái tóc nâu ướt mềm hất ngược ra sau, đôi mắt nhắm hờ hững long lanh đầy mê hoặc, tôi thả lỏng toàn thân và ngả người dựa vào thành bồn thư giãn, hẳn nhìn tôi lúc này đang rất là quyến rũ a ~ ! hehehe ~~~


Quấn khăn tắm ngang hông, tôi vui vẻ h.uýt sáo bước ra khỏi phòng tắm. Ồ~ chú mèo tôi đưa về đã dậy rồi, và nó đang nhìn tôi chằm chằm. Chẳng hiểu sao đột nhiên tôi lại rùng mình, cảm thấy có chút gì đó kì lạ nơi nó...



^-^ END JinKi's POV ^-^







End Chap 1.



Được sửa bởi kuran ngày Fri Jan 07, 2011 8:18 pm; sửa lần 3.

Xem lý lịch thành viên

2 Re: [LongFic] My Cat on Thu Jan 06, 2011 10:13 pm

Vì là chap đầu nên chưa nói đc j cả
Có vẻ như Jinki đã biết đc hình dáng thật của Kibum rồi nhỉ
Au ơi trong fic này Yunho có phải là người xấu k?

Xem lý lịch thành viên

3 Re: [LongFic] My Cat on Mon Jan 17, 2011 1:06 am

@ All : Cảm ơn đã ủng hộ Au nhé!!! Mong các bạn đừng bỏ fic mà Au đau lòng TT^TT Và nhớ này, ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ~ ........ ~ !!!!!!
Nhắc thế thôi, chap sau nhắc tiếp :))









Chap 2


















[.... ! Thằng đần nào đây?]


-"Ê mèo! Mày nhìn gì tao?" JinKi xoa xoa đầu chú mèo. "Tao là LeeJinKi! còn mày?" Mặt anh sáng bừng với nụ cười hấp dẫn làm tim ai đó (hay con gì đó) lỡ chệch một nhịp. "À tao quên mất mày không biết nói, mày chỉ biết méo méo thôi nhỉ?! hihi~"


[... điên!] Mèo quay ngoắt đi chỗ khác.


-" ... Con mèo ngu này, mày vô cảm với trai đẹp hả???" Anh tức giận ôm mặt chú mèo bắt nó quay lại đối diện với mình và ...


-"Á Á Á ~~~....mày làm gì thế hả con mèo điên kia??" Một tay anh ôm bên má vừa bị mèo cào cho phát, một tay chỉ thẳng vào cậu mà la.


-"Ui da ~ cái mặt vô giá của tui...." Soi gương, nhìn 3 vết xước trên mặt mà lòng quặn đau, lườm con mèo chết tiệt đó, anh mắng."Mày không biết là mày vừa làm gì đâu, đồ mèo hư! Đúng là làm ơn mắc oán ..."


Key lừ mắt. Thật chẳng hiểu sao khi tỉnh dậy cậu lại ở đây, trong một căn phòng nhỏ cùng với một thằng con trai lạ, mặt mũi thì trông rõ là sáng sủa, ai ngờ lại điên điên khùng khùng, đã thế trên người chỉ có mỗi cái khăn để che cái ... Bất ngờ, JinKi tuột cái khăn tắm ra khỏi người vứt xuống đất, và cái thứ đó ngay lập tức đập vào mắt cậu. Ôi trời ơi ~ Key sock! Các mạch máu đột ngột tăng lên ầm ầm khiến cho cả người cậu nóng ran như có lửa, cậu ré lên một tiếng và nhanh chóng vùi mặt mình vào đống chăn gối trên giường mà trốn. Onew mặc đồ vô rồi leo lên giường và bế cậu lên, còn cậu thì vẫn nhắm tịt mắt vào, giãy giụa...


-"Yên nào mèo con!" Giọng anh âu yếm "Nếu như mày ngoan và nghe lời, tao sẽ bỏ qua chuyện vừa rồi. Còn nếu không mày sẽ vô nồi ngay đấy."


[What? Đang đe dọa tui hả? Chán sống rồi chắc?! ... Mà thôi, tui tha, chứ không dễ gây án mạng lắm à ...]


Thấy mèo khẽ gật gật đầu, JinKi lấy làm vui lắm.


-"Vậy từ nay mày sẽ sống ở đây với tao nha!" *hớn hở*


[..............................]


Vẻ đăm chiêu của mèo khiến anh chột dạ, nhanh chóng làm vẻ tội nghiệp, kể lể : -"Tao đã phải sống xa gia đình từ nhỏ và bắt đầu tập sống tự lập. Một mình ở Seoul, chẳng bạn bè, chẳng người thân, tao buồn lắm mày biết không???" *thút thít* "Giây phút đầu tiên thấy mày, tao đã nghĩ rằng phải chăng ông trời do thương tao nên mới ban xuống một chú mèo dễ thương và xinh đẹp như thiên thần thế này để bầu bạn?!" Anh cố tình nhấn mạnh hai từ dễ thươngxinh đẹp để lấy lòng cậu "Nhưng ... có vẻ như mày đâu có muốn ..." *chu mỏ phụng phịu*


[......Kể ra thì thấy hắn cũng đáng thương ... từ khi huyng bỏ đi, mình chẳng có ai để trò truyện, sẻ chia cùng ... cảm giác rất là cô đơn... hay cứ ở đây với hắn đi, dù sao thì mình cũng cần có một nơi để trú ngụ trong khi tìm hyung và trốn cái tên bác học điên chết tiệt kia nữa..]



-"Meo~" Để thay câu /tui đồng ý/ thì mèo kêu lên một tiếng, chao ôi~ nghe sao ngọt sớt á, đủ để anh hiểu mèo đã chấp thuận. JinKi mặt mày rạng rỡ, ôm chặt lấy chú mèo vào lòng quay quay vài vòng rồi nhảy tưng tưng trên giường.


[Cái tên này!! Làm ta chóng hết cả mặt!! @.@]



-"Thế tao nên đặt cho mày một cái tên nhỉ?! uhm ... tên gì ta ..." Đặt mèo xuống giường, JinKi ngồi khoanh chân khoanh tay,nhíu mày suy nghĩ "...À há!!! Kitty?! ?Mày thấy sao hả?"


[Đó là tên cho mèo cái mà!]


-"...Mày không thích hả? Vậy cái tên Loly thì sao???"


[Không!]


-"Mickey? ... À mà đấy là tên chuột nhỉ?! Shinee! cái tên này cực hay đấy nhá!"


[...Hay! Nhưng tui muốn được gọi bằng cái tên từ trước của tui à!...]



Mèo tiến tới cái chìa khóa đặt trên cái tủ con kê cạnh đầu giường và mang nó đến trước mặt JinKi, lấy tay đập đập vào nó. JinKi ngơ ngác nghiêng đầu nhìn, rồi chợt như hiểu ra điều gì, anh "A~" lên một tiếng làm cậu mở to đôi mắt mà chờ đợi..."Mày muốn đi đâu hả?"


[Sax...]
Mèo lấy tay chỉ vào chiếc chìa khóa rồi lại chỉ về phía mình, cố gắng gợi ý.


-"... Chìa khóa ... mày ... có liên quan quái gì đến nhau đâu!" Anh nhíu mày.


[Trời ơi, muốn điên lên với tên này quá!] Mèo vuốt mặt vẻ chán nản.


-"Hay là ... mày muốn được gọi là chìa khóa hả?"


Mắt mèo sáng lên như thể bắt được vàng. [Gần đúng rồi đấy! Chỉ cần đổi ra tiếng anh là ok à!]


Như thể hiểu ý, JinKi vỗ tay cái đốp, mặt cười tươi như hoa nhìn cậu. -"Key! Quyết định vậy nhé!"


Key gật đầu lia lịa, cũng nhoẻn miệng cười lại. Hai đứa cứ thế mà nhìn nhau cười ...


[Hắn cười công nhận đẹp ...!]


Key leo vào lòng JinKi, bám vào người anh đứng thẳng dậy. JinKi vẫn mỉm cười nhìn theo từng hành động của Key, và rồi ... Key liếm nhẹ lên môi anh...


-"....Á!!! Mày làm cái gì vậy hả??? Mày có biết đó là ... là ... nụ hôn đầu tiên của tao không??!! Trời ơi!! Ngần này tuổi đầu chưa chạm môi vào ai mà lại bị một con mèo cướp mất, kinh khủng!!" JinKi vừa lấy tay quệt quệt vừa gào toáng lên.


[...Tên đần này! Đó chỉ là kiểu giao tiếp bình thường bên Mĩ thôi mà!]


-À...Cũng tối rồi hah?! Ngồi yên đây, tao đi mua đồ ăn cho mày và cả cho tao nữa.


JinKi lồm cồm bò dậy, lật đật chạy ra ngoài rồi 15 phút sau anh quay lại với một túi đồ. Trong đó có vài hộp mỳ, sữa và hộp thức ăn cho mèo.


-"Mày sướng nhé, tiền đồ ăn cho mày đắt hơn cho tao đấy!" JinKi vừa bóc vỏ hộp đưa cho Key vừa làu bàu.


[Èo! Cái mùi này...tanh quá! Ghê lắm, bỏ ra chỗ khác đi!] Key ngửi ngửi rồi quay đi, lấy chân đá cái hộp sang một bên.


-"Ế! Đừng thế, ngươi phải ăn chứ?! Ngon lắm mà?! Tiền cả đấy!" *giúi giúi cho Key*.


[Ngon thì người tự ăn một mình đi!]
*lè lưỡi*


-"Mày khó tính thật đấy! Chắc trước đây toàn anh sung mặc sướng quen rồi chứ gì?!" JinKi bữu môi "Mày không ăn thì thôi! Vậy thì uống sữa đi này!" Anh đổ sữa ra một cái bát và đưa cho Key, đúng như anh nghĩ, Key lập tức liếm lấy liếm để. Anh vỗ vỗ đầu Key, cười mỉm rồi quay qua ăn cốc mỳ của mình.


Ngày đầu tiên của hai người họ trôi qua như vậy đấy.














.


..


....













SM là một ngôi trường danh tiếng bậc nhất Seoul. Nhìn vẻ ngoài nguy nga và tráng lệ của nó cũng đủ để biết những phần tử trong đó thuộc đẳng cấp nào. Còn JinKi? Đơn giản là vì anh thi đạt được học bổng và ... còn một lý do khác nữa (cứ theo dõi đi, lát biết à~), hoành tá tràng chưa?! Trông hơi ngơ tí nhưng thông minh hơn hẳn người khác!


Theo mọi người thì trường học là chốn ganh đua học tập và thể hiện tài năng của mỗi học sinh?! Nhưng đối với trường SM thì tới không chỉ để học, mà còn là để tụ tập ăn chơi đú đởn. Mỗi ngày không biết có bao nhiêu chiếc xe hạng sang lượn đi lượn lại để rước những cậu ấm cô chiêu đến trường. Với hơn 5000 học sinh ra ra vào vào mỗi ngày nơi đây như cái sàn catwalk rộng lớn và lộng lẫy vì những bộ cánh thời trang đắt tiền. Tất nhiên trường nào cũng có đồng phục riêng, SM cũng không ngoại lệ nhưng chỉ phải mặc đồng phục vào những ngày lễ quan trọng mà thôi.


SM còn nổi tiếng có ngũ đại ác ma và đứng đầu là hiệu trưởng KimHeeChul - người đã xây dựng lên ngôi trường này. Nếu nói đến phong cách và cái đẹp thì tất cả phải đổ dồn tới hiệu trưởng, ban đầu nghe dân tình kể lại thì cứ đinh ninh hiệu trưởng hẳn phải là một đại mĩ nhân, ai ngờ khi gặp mới biết ổng là một đại mĩ nam. Tiêu chuẩn tuyển sinh và giảng viên, nhân viên vô trường của ổng là đẹp, phải đẹp và luôn đẹp, thế nên trong trường ai ai cũng là đấng nam thanh nữ tú cả, và đó cũng chính là lý do thứ hai JinKi được nhận thẳng vào trường.


Chẳng cần phải xem người mẫu trên ti vi hay trên tạp trí uốn éo, chỉ cần đến trường cũng đủ no con mắt, bởi vậy có rất nhiều người cố gắng làm đẹp cho mình để có thể vào đây. Mà một khi đã bước chân vào ngôi trường này thì yêu cầu các bạn phải thuộc làu năm câu châm ngôn của hiệu trưởng.


1. Tôi luôn đúng!


2. Tôi không bao giờ sai!


3. Tôi rất đẹp!


4. Học sinh của tôi luôn đẹp!


5. Nếu có gì sai xem lại 4 điều trên!









----------------------------------------------------------














-"Hôm nay Cáo già đi tua!!!" Trưởng lớp 11A1 - LeeTeuk, hét to thông báo cho cả lớp biết. Vừa dứt lời, cả đám liền lũ lượt đổ sô đi ngắm vuốt, chải chuốt lại đầu tóc và chỉnh chu trang phục...


Cạch!!


Cửa lớp bật mở, Cáo già ... à quên, hiệu trưởng bước vào lớp. Ngay lập tức, theo phản xạ, cả lớp chạy về đúng chỗ của mình rồi đứng nghiêm chỉnh. Hiệu trưởng ... trong một bộ dạng hết sức buồn cười. Ổng mặc một bộ vest trắng viền đỏ tay ngắn tay dài, nơ hồng sọc xanh, giày đen bóng lộn như gương viền vàng buộc dây tím, mái tóc màu cam ngang vai được buộc lệch sang một bên cộng thêm vài cái kẹp tóc hình con bươm bướm đủ sắc... Cả lớp khẽ đưa mắt nhìn nhau rồi bụm miệng cười khúc khích, kìm nén để không phải cười phá lên.


-"Hôm nay tôi đột suất đi kiểm tra về tư cách học sinh!" Chul đi qua từng bàn ngắm từng đứa, đúng hơn thì ổng đang soi mói từng tí một.


-"LeeJoon! Em đi đôi giày này được bao lâu rồi?"


-"Dạ...! 3 tháng... thưa thầy.!" *nuốt nước bọt*


-"3 tháng?? Cậu nghĩ gì mà đi đôi giày đã hết độ bóng như thế này đến trường hả? Về mua đôi khác cho tôi! Vả lại màu vàng không hợp với cậu! Của nợ!" Chul lừ mắt rồi tiến tới chỗ nữ sinh khác. "Park Ji Yeon! Em chịt cái gì trên đầu kia??"


-"Thưa thầy...nơ ạ!" *run*


-"Cái đấy mà cũng gọi là nơ á?? Chẳng khác gì mớ dẻ lau cả! Thay ngay!..."


Ngay sau đó, cánh cửa lớp lại mở thêm một lần nữa. JinKi lừ lừ bước vào, khuôn mặt ngái ngủ thấy rõ, một tay gãi gãi đầu, tay bên kia thì giơ lên che miệng ngáp. Anh không để ý rằng Cáo già đang liếc mắt nhìn mình từ trên xuống dưới với vẻ không hài lòng...


-"E hèm!!!" Chul hắng giọng.


Đến giờ đôi mắt lờ đờ ươn ướt nước của JinKi mới quay qua nhìn ... bộ trang phục kì lạ kia.


-"Á HA HA HA HA HA HA ....... ~~~~~~ Cái style quái quỷ gì đây hở trời???? Điên rồi chắc????!!!! HÁ HÁ HÁ HÁ .....~~~~~~"


JinKi ôm bụng, đập bàn đập ghế phá lên cười. Sắc mặt Chul xám xịt dần, lộ rõ vẻ tức giận khiến không khí lớp càng lúc càng trở lên đặc quánh, ngột ngạt. Cảm nhận được có điều chả lành, JinKi thôi không cười nữa, từ từ ngước mặt lên nhìn cái người có style kì quặc kia mà giật mình.


-"Thầy ... thầy hiệu trưởng ạ ....??!" Anh đơ ra, vừa bất ngờ vừa sợ cái nhìn như muốn nuốt sống mình từ Chul.


-"Ngu người..." MinHo ôm mặt lắc đầu ngán ngẩm.


-"LeeJinKi, tí lên gặp tôi nhé!" Chul nở một nụ cười nhưng ánh mắt lại lóe lên ánh lửa, vỗ vỗ vai JinKi rồi bỏ đi.


-"Lần này cậu tiêu rồi ... đụng ai không đụng lại đụng ngay Cáo già ...haiz...." LeeTeuk thở dài.


-"JinKi à ... cứ ra đi thanh thản nhé ... tụi này sẽ cúng cho cậu cả một mâm gà rán! đốt cho cậu thật nhiều vàng mã ..." TaeMin sụt sùi.


Cả lớp túm tụm lại vây quanh lấy JinKi, ai lấy đều nhìn anh đầy thương cảm. Mặt anh thì nghệt ra, nhìn đến tội.


...


Trong căn phòng lớn của hiệu trưởng, JinKi đứng đó, khuôn mặt đầy lo lắng, cái mỏ hết chu ra rồi lại mím vào, hai tay đan vào nhau, chân vung vẩy không yên, đôi mắt cứ khẽ đưa lên rồi lại nhanh chóng cụp xuống khi bắt gặp tia nhìn và cái nhếch môi của Cáo già.


-"Thế nào? Cậu biết lỗi của mình rồi chứ?!" Chul lấy chiếc gương cầm tay thân yêu của mình trong hộc tủ lên và ngắm vuốt.


-"Dạ...em...em thực sự xin lỗi thầy...chỉ tại lúc đó...em cứ tưởng...thằng khùng nào ấy chứ..." *bữu môi*


-"Huh??"


-"À không, không, em không có ý gì hết đâu thưa thầy!..." Biết mình vừa nói hớ, anh vội cười xòa, xua xua tay.


-"Tôi đã định bỏ qua, nhưng giờ có lẽ nên nhắc lại ...!" Chul nhún vai, rồi giơ tay lên, bắt đầu vừa kể vừa đếm trên đầu ngón tay. "Năm đầu tiên trung học của cậu, ngày 11 tháng 6 năm 2010, lúc 7:30 sáng, tôi nhìn thấy cậu dẫm nát một bông hoa trong vườn trường, phá hoại của công, đó là tội thứ nhất!"


-"...Có chuyện đó sao??..." *ngơ ngác*


-"Thứ năm, ngày 18 tháng 10 năm 2010, lúc 3:15 chiều, cậu chê thầy ShinDong quá béo và cướp đi phần gà rán của thầy ấy, không tôn trọng giáo viên, tội thứ hai! Thứ sáu, ngày 26 tháng 12 năm 2010, lúc 8:40 sáng, cậu đá banh, sút trúng mặt thầy JunSu gây chảy máu, chẳng cần biết là vô tình hay cố ý, vẫn bị quy vào tội đồ sát giáo viên, tội thứ ba! @#%$#%%&^^$%%$^&..."


-"Sao ông này nhớ dai thế nhỉ?! ..." JinKi thầm nói, bữu môi.


-"Hôm qua, thứ năm, ngày 12 tháng 1 năm 2011, lúc 12:20 trưa, cậu vứt rác bừa bãi ..."


-"Nhưng sau đó em đã nhặt lại và bỏ vào thùng rác thưa thầy!! Với lại từ nãy đến giờ, mấy cái tội của em hầu hết đều do thầy tự suy ra chứ sự thật đâu phải như vậy!!..." JinKi cố gắng bào chữa cùng với vẻ bất mãn.



-"Cậu học đâu cái cách nhảy vào mồm người khác giữa chừng như vậy hả???" Chul đập bàn cái RẦM khiến JinKi giật nảy mình. "Bật lại hiệu trưởng, bị khép vào tội chống đối.LEE JINKI!Cậu đã phạm lỗi còn không ăn năn hối cải.Giờ lại tiếp tục phạm lỗi"

-"Dạ?!" *Đơ tại trận*

-"Khi vào trường chắc cậu chưa học thuộc nội quy sao?"

-"Ơ…Em phạm lỗi gì ạ?"

-"Điều 1 trong nội quy nhà trường :Tôi luôn đúng!Tôi nói gì cậu cũng không được phép cãi lại.Tội nặng không thể dung thứ,yêu cầu cậu cầm một cái xô và một đôi đũa đi theo tôi!" Chul đứng dậy, ngoay ngoáy cái mông bước đi, để lại đằng sau cậu học sinh của mình cứ đứng chết cứng đó, đần thối cái mặt.


Không lâu sau, tại khuôn viên trường xuất hiện hai người. Một thì đang đứng nhún nhún cái chân, vẻ rất kênh kiệu. Một thì đang lúi húi hì hụi gắp lấy gắp để. Gắp cái gì? Rác chứ cái gì nữa! Vâng, đây chính là hình phạt của Chul giành cho JinKi : lao động khổ sai!


-"Thưa thầy!!" JinKi đứng thẳng cái lưng dậy, mặt mày nhăn nhó nhìn ông thầy.


-"Huh?" Chul nhướn mày.


-"Thầy làm ơn đừng cắn hạt dưa nữa được không?!"


-"Giề?? Tôi cắn cái gì là quyền của tôi!! Không thì tôi cắn cậu nhé?!" Chul cười khẩy.


-"Nhưng thầy đừng vứt vỏ lung tung như vậy chứ!..." Anh năn nỉ.


-"Chẳng liên quan~!!" Chul hất mặt qua chỗ khác, vẫn cứ tiếp tục việc vừa cắn hạt dưa vừa vãi vỏ khắp nơi rồi cười gian làm JinKi nổi hết cả da gà "Này! Mau mau dọn sạch cái đống rác này đi! Và nhớ, chỉ được dùng đũa để gắp, nếu không ... tsk ..." Chul tặc lưỡi, một tay chém vào không trung, đe dọa.


Mặt JinKi méo xệch đi, đôi mắt long lanh trực như sắp khóc, trông rõ khổ sở. Ngồi bịch xuống đất, bực bội kéo lê cái xô đặt cạnh mình, vừa dùng đũa gắp từng cái vỏ hạt dưa bỏ vào xô, vừa lẩm bẩm.


-"Lão hiệu trưởng này bị học sinh gọi là Cáo già quả không có sai mà! Cái đồ đại ác ma! Nhỏ nhen! Bẩn tính! Quái dị! ..."


-"Muốn nói gì thì cứ nói to lên!" Chul liếc xéo, cắn hạt dưa rồi lại vứt xuống đất, hất mặt với JinKi. "Kìa! Nhặt đê! Chờ gì nữa?!"


-"....!! Đúng là chẳng khác gì đứa trẻ con cấp 1! Coi cái mặt hớn chưa kìa..." Chu cái mỏ lên, JinKi đảo mắt chán nản rồi lại hì hụi dọn bãi chiến trường do Chul bày ra.


Đứng chơi chán chê, Chul ta cũng chịu bỏ mặc JinKi mà chạy đi chỗ khác. JinKi thở phào nhẹ nhõm, may mà Cáo già chịu bỏ đi, chứ nếu cái lão đấy còn ở lại đây thêm lúc nữa thì chắc anh tăng xông lên mà chết quá. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của anh reo lên, dòng chữ MinHo chạy ngang màn hình.


-"Chuyện gì vậy MinHo??"


-"Tớ có tin vui muốn báo cho cậu đây!! Việc cậu nhờ, tớ đã thực hiện xong rồi!"


-"Thật vậy hả?? Tốt quá, cảm ơn cậu nhé!!" Mắt JinKi sáng bừng lên, hứng hởi, miệng cười toe.


-"Con rùa hôm nọ tớ chỉ cho cậu!"


-"Biết rồi, biết rồi, tớ sẽ mua con rùa đó cho cậu! Ok?"


-"TaeMin rất thích snack đấy!"


-"Ờ...tớ sẽ mua snack cho cậu ta"


-"Tớ cũng thích!"


-"...Ờ....tớ sẽ mua thật nhiều..."


-"Hai thanh chocolate to!"


-"...Ờ....Được..." Nụ cười trên môi JinKi cứ dần dần biến mất cùng từng câu đòi hỏi của MinHo.


-"Con Au nó cũng muốn có một cân táo!" (vâng vâng, táo to ý ạ! ^.^)


-"...Ờ...Giề??? Kêu nó tự đi mà mua!" (TT.TT)


-"Hihi~ Vậy ngày mai tớ sẽ dẫn cậu đến đó! Cúp máy đây, bye!~"


-"Uh, bye!"


JinKi dập máy, mắt anh hoa hết cả lên. Rủ lòng thương chút đi, cậu ta biết anh là người nghèo mà!!!













.


..


....














^-^ Key's POV ^-^




Buổi sáng ngủ dậy, tôi thấy JinKi đang vội vàng thu dọn sách vở. Cậu ta quay qua nhìn tôi và ...cười... Sao tên này hay cười thế nhỉ? Bộ không biết mỏi miệng à? Và tại sao nụ cười của cậu ấy lại cứ luôn làm cho tôi có cảm giác vui vui, tim đập mạnh vậy nhỉ?!


-"Mày dậy rồi hả? Giờ tao phải đi học, ở nhà ngoan nghe chưa?!" Vừa nói, JinKi vừa khoác cặp lên vai và đi ra khỏi nhà, không quên quay lại chào tạm biệt tôi.


Nằm lăn lộn trên giường một lúc, tôi quyết định đi loanh quanh cái "chuồng" của cậu ta xem như thế nào. OMG! Sao mà bẩn và bừa bộn quá vậy nè?! Quần áo, sách báo, vỏ bánh kẹo vứt lung tung khắp nơi trong căn nhà, và có vẻ như chúng cũng chẳng hề nằm trong sự quan tâm của khổ chủ. Đây đâu có giống nhà cho người ở, cho gà ở thì đúng hơn! Nhìn ngứa mặt thật đấy, tôi tự hỏi sao mình lại có thể chấp nhận ở đây được nhỉ? Biến trở lại thành hình dáng con người, tôi lục tung tủ quần áo tìm một bộ đồ thích hợp để mặc. Tôi xoay một vòng, ngắm mình trong gương và gật gù, kể ra thì khiếu thẩm mỹ của cậu ấy cũng không tồi, được đấy chứ.


Tạp dề, khăn đội đầu, găng tay, tất cả đã ổn. Bắt tay vào dọn dẹp nào. Nếu nơi này không sạch sẽ thì mình sẽ không thể ở được. Quần áo vơ hết vào một chậu, tôi kiếm chìa khóa sơ cua để mở cửa rồi chạy ra chỗ máy giặt chung của tập thể trong lúc không có ai.


-"2 yên một lần giặt?!" Tôi sờ túi quần túi áo "Áh!" Trợt nhớ ra một thứ quan trọng, tôi lại quay về phòng, cố moi móc khắp nơi, may kiếm được vài đồng. Tung tăng chạy ra ngoài, nhét 2 yên vào máy và bấm nút start. Thế là xong!


Vơ hết đống sách báo sắp gọn gàng trên kệ sách, chợt tôi thấy cái chìa khóa này lạ lạ. Tôi cắm nó vào mọi ổ, cửa nhà không phải, tủ quần áo không vừa, phòng tắm càng không, ngăn bàn học ... mở ra một cách dễ dàng.


Trong này có giấy tờ nhà và chứng minh thư của JinKi. Ah, còn có một cái hộp trông rất là đẹp nữa, bề ngoài được điêu khắc một cách tinh tế và sắc xảo. Mắt tôi long lanh, không dám nói là long song sọc. Tính tôi vốn cũng khá là tò mò mà. Bỏ nắp hộp ra, bên trong đựng toàn ảnh là ảnh.


-"Oh~ Có cái hay để xem rồi đây!~" Tôi cầm từng bức ảnh lên xem. Toàn ảnh hồi nhỏ của JinKi, và ... chà chà, thật sự là rất dễ thương!!! Bức nào cũng cười toe toét, nhìn mà muốn cắn cho vài phát! Yêu thật đấy! Ơ mà ... tôi đang nghĩ cái quái gì thế nhỉ?? Lắc đầu mạnh vài cái, tôi tiếp tục xem hết tấm này đến tấm khác. Ảnh từ khi mới còn là trẻ sơ sinh đến bây giờ đều có cả.


Ủa...tấm này... New York 26/9/1994...Bên cạnh là một người phụ nữ và một người đàn ông, chắc là papa và mama của JinKi. Họ đang bế cậu ấy, còn cậu ấy thì nhoẻn miệng cười, một nụ cười hạnh phúc ... Nhưng ... họ đâu rồi chứ?? Sao lại để hắn một mình??? ...Nhìn bức ảnh, tôi lại chợt thấy nhớ hyung và pama kinh khủng, nhớ món mỳ spaghetti cực ngon của mẹ, nhớ món pizza thơm ngậy tuyệt hảo của papa, nhớ caffe sữa nóng mà hyung hay pha cho tôi và ... và... Đến đây sống mũi tôi cay xè, hai dòng lệ cứ ứa ra, tôi ôm bức ảnh ngồi thu lu giữa phòng ... Thôi nào, mày phải vững vàng lên chứ Key! Lau nước mắt, tôi cất mọi thứ đặt lại chỗ cũ và bắt đầu dọn dẹp tiếp. Quét nhà, đổ rác, hút bụi, lau dọn sạch sẽ, sắp xếp tủ quần áo cho hắn... aigo~ trông tôi chả khác gì osin làm công miễn phí cả. Quần áo giặt xong, tôi đem chúng phơi ngoài ban công, và đó là công việc cuối cùng. Phù~ Tôi đưa tay quệt những giọt mồ hôi trên trán rồi đi vào phòng trong tắm rửa sạch sẽ, sau đó thì tôi tự thưởng cho mình một hộp mỳ và sữa, từ hôm qua đến giờ chưa ăn gì cả, đói mốc mồm ra ý.


-"Ahhhh~~~ Muốn ra ngoài chơi quá!!"


Ăn uống no nê, tôi vươn mình, biến lại thành mèo và nhảy ra ngoài cửa sổ. Cũng may đây là tầng một, không thì tôi chả biết nên làm gì để ra ngoài với bộ dạng nửa người nửa mèo như vậy nữa, haizzz~.


Dạo lòng vòng quanh công viên gần khu tập thể, tôi vừa hít thở không khí trong lành của Seoul vừa ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Công viên này đẹp thật đấy! Chẳng kém gì với công viên gần nhà tôi khi ở LA cả. Những hàng cây xanh ngắt được tỉa tót cẩn thận trải dọc đường đi, cùng vườn hoa đủ màu sắc dập dờn cánh bướm, chim chóc líu lo tíu tít, mặt hồ xanh biếc gợn sóng long lanh lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Những bông hoa trắng trải dài trong nắng lung linh. Mùi thơm của lá hòa quyện với hương thơm của đất. Gió nhè nhẹ thổi những cánh hoa đang nghiêng mình với những nụ hôn dịu dàng của gió. Trước cái khung cảnh bình yên đẹp như tranh vẽ này, tôi dừng lại nằm dưới một gốc cây bàng, ngước lên nhìn bầu trời qua những kẽ lá...gió hiu hiu thổi...mắt tôi cứ dần dần khép lại...tôi muốn ngủ...



Mở mắt ra, tôi bật dậy, hoảng hồn nhìn mọi thứ xung quanh. Nơi này quen quá...đây chẳng phải là phòng thí nhiệm của tên bác học điên đó sao???!! Còn tôi thì đang bị nhốt vào một cái lồng lớn ... cùng với rất nhiều mèo đen. Ủa, vậy là sao??? Bất chợt, cánh cửa phòng mở ra, tay bác học điên tiến vào cùng với hai tên to con mặc một bộ vest đen.




^-^ END Key's POV ^-^









-"Các ngươi đã cho chúng uống loại thuốc đó cả rồi chứ??" YunHo ngoắc tay hỏi tên đứng bên phải.


-"Dạ thưa, chúng em đã cho chúng uống đủ rồi ạ!"


-"Vậy sao không thấy có tác dụng gì hết nhỉ?" Hắn nhíu mày, một tay đưa lên xoa cằm suy nghĩ.


-"Em nghĩ là trong số chúng, không có thằng nhóc đó đâu thưa anh!" Tên to con bên trái trả lời.


-"Hừ, chết tiệt thật! ... Mấy đứa mày còn đứng đó làm gì? Mau đi tìm thằng nhóc đó về cho tao!" Hắn quát lên với bọn đàn em.


-"Vâng...vậy còn lũ mèo này thì tính sao ạ??"


-"Thả ra hết đi!" Hắn hất tay ra hiệu rồi bỏ đi.


Cái lồng được mở, Key cùng với lũ mèo đen khác vội vã chạy đi.


[Chẳng hiểu cái gì hết, nhưng thật may vì đã không bị phát hiện!]


Chạy ra được đến đường lớn, Key đột nhiên cảm thấy khó chịu trong người. Cơ thể nóng hừng hực như thiêu như đốt. Gắng chạy thêm cả một quãng đường dài mặc dù không rõ phương hướng, mắt Key cứ mờ dần đi, chân rã rời, Key nhảy vào cái sân nhỏ của một ngôi nhà, nằm sát mép rào và thở dốc. Cơ thể từ nóng bắt đầu dần chuyển sang lạnh, dây thần kinh trong đầu cậu cứ căng ra, đau đến không tả nổi. Và rồi ... Key biến lại thành hình dạng con người. Nhưng điều kỳ lạ ở đây là không phải do bản thân cậu muốn, mà do cơ thể cậu tự làm điều đó, và cậu không thể biến trở lại thành mèo được nữa. Đến giờ Key mới hiểu ra ý đồ của YunHo, nhưng thật không may cho hắn, loại thuốc hắn đã cho cậu uống rất lâu mới có tác dụng. Cơn đau từ từ biến mất, hơi thở đã bắt đầu đều đặn trở lại. Cậu chống tay ngồi lên, đưa mắt khắp một lượt rồi quyết định ... ăn trộm chiếc váy đang phơi đằng kia để mặc vào. Biết làm sao được, cậu không thể để truồng như nhộng chạy lăng xăng ngoài đường được, mà xung quanh đây chả còn phơi cái gì ngoài mấy cái váy màu mè hết.
Lục tung mớ ký ức nhỏ nhoi trong đầu, Key cố nhớ xem tên công viên gần khu tập thể của JinKi là gì?!


-"Đúng rồi, Shinee World, tên công viên đó!!"


Key lấy tay đặt lên đầu che hai cái tai đi và hỏi thăm những người dân xung quanh về hướng đến Shinee World, họ đều tận tình chỉ đường cho cô bé xinh đẹp, dễ thương, mặc váy hồng đi chân đất này với vẻ mặt vui vẻ mà không hề có một chút nghi ngờ. Kỳ lạ hơn là còn có một cô gái tự xưng là Au (vâng, chính em :>) tình nguyện đưa cậu về tận nơi.


Đứng trước cửa nhà JinKi, Key nắm chặt chiếc váy, cắn môi suy nghĩ.


-"Phải làm sao bây giờ???....Hay là mình cứ nói thật cho cậu ta biết! ... Nhưng liệu cậu ấy có tin không?...."


-"Ai vậy??" Giọng nói trầm ấm cất lên khiến Key giật mình quay sang nhìn chủ nhân của nó - JinKi, anh đang đứng ngay trước mặt cậu, nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn cậu dò hỏi.






End Chap 2.

Xem lý lịch thành viên

4 Re: [LongFic] My Cat on Mon Jan 17, 2011 10:38 am

[b]Hú e ủng hộ Au nhé ;) Fic hay đó au :> mong Au tiếp tục cố gắng nhé :">

Xem lý lịch thành viên

5 Re: [LongFic] My Cat on Fri Jan 28, 2011 1:02 am


Chap 3












Đứng trước cửa nhà JinKi, Key nắm chặt chiếc váy, cắn môi suy nghĩ.



-"Phải làm sao bây giờ???....Hay là mình cứ nói thật cho cậu ta biết!? ... Nhưng liệu cậu ấy có tin không?...." Những luồng suy nghĩ đánh đấm lẫn nhau giằng xé đầu óc vốn là sáng suốt nhưng giờ ngu xi của Key. Và rồi, một giọng nói trầm ấm cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ đó. Key giật mình quay sang chủ nhân của nó - JinKi, anh đang đứng ngay trước mặt cậu, nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn cậu dò hỏi.



-"Ai vậy?? ... Bạn cần gì à??"



-"Ah....Tôi .... tôi ....." Key lúng túng, lắp bắp nói không thành lời. [Thôi được!!] Quyết định cuối cùng của cậu ....





^-^ JinKi's POV ^-^


Sau một ngày bị tra tấn ở trường, tôi mệt mỏi lết tấm thân tàn tạ đi về. Oh~~ Hình như có ai đó đang đứng trước cửa nhà tôi thì phải?! Nheo nheo mắt lại, tôi cố nhìn cho rõ xem đó là ai? Đó là một cô gái ... phải nói như thế nào nhỉ? Thực sự rất là xinh đẹp!! Mẫu bạn gái lý tưởng của tôi đó! ^.^ Cơ mà sao lại có hai cái tai mèo trên đầu với cái đuôi ngoe nguẩy sau mông thế kia??? À...~ cosplay... Nhưng sao lại đứng đó nhỉ??? Lại còn có vẻ lấm lét nữa chứ ... ??


Tôi từ từ tiến đến gần và lên tiếng hỏi, cô gái ấy giật mình quay qua nhìn tôi với vẻ hốt hoảng và lúng túng, ngập ngừng một lúc thì cô ấy quay đầu bỏ chạy. Ủa??... Sao lại thế???... Tôi có làm gì đâu mà phải bỏ chạy??? Bộ tôi trông giống mấy thằng yêu râu xanh lắm à???... Mà không!! Có khi thấy tôi đẹp trai quá nên ngại cũng nên...! ;))


Cười tủm tỉm, tôi mở cửa định bước nhà vào nhưng rồi lại lập tức đóng sầm cánh cửa lại. Biết sao không? Vì bên trong căn nhà lạ lắm! Có khi nào tôi vào nhầm nhà không nhỉ? Nhưng ... Nhìn chăm chú vào cái biển treo trên cửa ghi rõ số 05, tôi ngơ ra một lát rồi chợt hiểu ra mọi chuyện...


^-^ END JinKi's POV ^-^




-"ÁHHHHHHHHHHH..............TRỘMMMMMMMMMMMMMMMM.....!!!!!!!!!!!!!!!!!~~~~~~"



JinKi lao sộc vào nhà, hét toáng loạn, ôm đầu chạy quanh, cố bới tung cả căn nhà lên để tìm xem có gì bị mất hay không.



-"Phew~~ Tất cả đều còn nguyên!" Quệt tay lên trán, anh thở phào nhẹ nhõm nhìn đống hỗn độn. Căn nhà đã được trở về với tình trạng ban đầu của nó! (Thật là tốn công Key! haizzz~)



Về phần Key, sau khi bỏ chạy vì không biết phải làm như thế nào, cậu cứ đi đi lại lại vòng quanh cái cây cổ thụ to tướng trước khu trung cư để suy tính tìm cách ăn nói sao cho JinKi hiểu và chịu cho cậu ở lại. Bất chợt cậu nghe thấy tiếng hét vọng đến từ xa.



-"NÓ KÌA!!!"



Từ đằng xa, bóng hai tên tay sai to con của YunHo đã phát hiện ra cậu và đang hùng hục chạy tới. Mà kể ra thì bọn này cũng ngu thật, muốn bắt thì cứ im ỉm tiến tới gần rồi tóm gọn, đằng này lại còn hét lên như thể muốn để Key biết đường mà bỏ chạy vậy.



[Chết tiệt! Sao bọn nó lại ở đây cơ chứ?]



Key phát hoảng rồi cố hết sức chạy thục mạng, cậu cần một chỗ trốn hoặc bất kì ai đó đi qua có thể cứu được cậu trong cái hoàn cảnh này, cậu sẽ biết ơn người đó lắm lắm. Ngay sau đó, JinKi xuất hiện trong tâm trí cậu, người mà cậu thấy rằng mình có thể tin tưởng được, và còn là ... người bạn duy nhất của cậu ở đất Hàn này chăng?



Và trong lúc Key chẳng thể nghĩ được bất cứ điều gì, chỉ mong sao có thể trốn thoát khỏi bọn người kia thì một khung cửa sổ trông có vẻ khá quen thuộc vẫn đang rộng mở như muốn đón chào đã ở ngay trước mắt cậu, không đắn đo, cậu nhảy bổ vào đó và đâm sầm vào một người ... JinKi, anh ta đang trong bộ dạng ... ừm ... có vẻ như đây là một thói quen sau khi tắm?! anh chỉ quấn một chiếc khăn trắng quanh hông, trên mái tóc và cơ thể trần vẫn còn đọng lại những giọt nước chưa được lau khô. JinKi há hốc mồm ra nhìn Key, đang định lấy hơi để hét lên thì Key đã nhanh chóng lấy tay của mình bịt chặt miệng anh lại, dí sát anh vào góc tường, đằng sau tủ đựng đồ.




^-^ JinKi's POV ^-^


Đang có truyện quái quỷ gì xảy ra thế này??? Tôi đang bị dí bởi một đứa con gái không quen không biết!!?? Đã thế tôi lại còn đang trong tình trạng ... Đừng nói là tôi sắp bị mất đời trai à nha ... không muốn đâu à! *mếu*


^-^ END JinKi's POV ^-^



-"...Uhm...ưm...."



-"Suỵt! Yên lặng nào!" Key đưa một ngón tay đặt lên môi ra hiệu, ánh mắt thành khẩn. Tiếng bước chân càng lúc càng gần hơn, lòng Key giờ đây tràn đầy sự lo âu và rối rắm, tim cậu đang đập loạn nhịp. Còn tim cái tên đang bị cậu dí kia thì như sắp nổ tung.



-"Nó đâu rồi??? Vừa nãy còn thấy đây cơ mà??!!"



-"Rẽ qua hướng này kiếm thử xem."



...



Sau khi chắc chắn rằng bọn kia đã đi xa Key mới chịu bỏ tay ra khỏi miệng JinKi, cậu gục đầu lên vai anh và thở phào nhẹ nhõm, cậu còn chẳng thèm để ý hiện tại mình đang rơi vào tình huống nào nữa. Hơi thở ấm nóng của Key phà vào cổ JinKi khiến trái tim anh càng đập mạnh hơn, người anh nóng dần lên vì mái tóc lòa xòa và chiếc mũi của cậu cứ cạ lên phần da trần nhạy cảm của anh, bất giác anh rên lên một tiếng nhỏ làm Key giật mình, vội nhảy lùi ra sau và đỏ mặt xấu hổ.



Trong căn phòng nhỏ ở một nơi nào đó, có hai con người cứ khẽ liếc nhìn nhau rồi lại cúi gằm mặt xuống đất, không khí ngại ngùng tràn ngập căn phòng, im ắng đến nỗi còn có thể nghe rõ được cả tiếng tim đập và hơi thở của mỗi người.



-"...Tôi..." JinKi và Key cùng lên tiếng.



-"Bạn nói trước đi." JinKi cố nặn ra một nụ cười thân thiện nói.



-"Không, anh nói trước đi." Key cũng cố gắng nở một nụ cười.



-"Thôi, bạn cứ nói trước đi."



-"...Được rồi, tôi sẽ nói trước vậy. Nhưng ... anh có thể mặc đồ vào không?!"



-"A... Tôi xin lỗi, chờ một chút nhé." JinKi cười ngượng, vội vàng vơ đống quần áo trên giường rồi chạy nhanh vào phòng tắm, còn Key thì đi ra phòng khách ngồi chờ.



[OMG! Cậu ta đã làm gì với chúng thế này??? Bao nhiêu mồ hôi công sức của mình đều tiêu tan hết!! Cái tên dở người này thiệt tình ....] Key nuốt giận, dậm chân đi đến cái tủ lạnh và lôi một chai nước ra uống cạn.



Một lúc sau, JinKi mở cửa bước ra và ngồi đối diện với Key.



-"...Uhm...vậy...mọi chuyện là sao...??"



-"Anh hãy cố căng cái tai ra mà nghe kĩ cho hiểu đấy nhé! Tôi không muốn mình sẽ phải nói lại lần nữa đâu!" Khuôn mặt Key nghiêm nghị, JinKi gật đầu cái rụp ra ý mình đã hiểu, cứ nói.



[Đến lúc rồi.] Key hít một hơi sâu và bắt đầu kể : -"Chuyện là như thế này, trong một ngày đẹp trời không nắng không mưa có tí gió, tôi quyết định rời khỏi LA để bay qua Hàn kiếm người anh trai đã mất tích mấy năm nay, #$^^&&^*%@#$%^&*%#&%&% bla bla bla bla ........... và vì thế mà giờ tôi không thể biến lại thành hình dạng mèo được nữa!" Key đập bàn, nhổm người lên đưa mặt mình dí sát mặt anh, ánh mắt chờ đợi và hy vọng "Giờ thì anh hiểu cả rồi chứ???"



JinKi đơ ra một lúc để ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo đang ở ngay sát mặt mình, đôi mắt đen láy sắc sảo cùng đôi môi hồng mọng đang khẽ bặm vào nhau. Anh gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu, gật gật, lắc lắc, gật gật, lắc lắc ... Key khó chịu túm lấy cổ áo JinKi mà la.



-"Đồ đần này! Rốt cuộc là hiểu hay không?"



-"...Chút chút..."



-"Chút là từng nào??" *nghiến răng*



-"...Một nửa..." JinKi toát mồ hôi, nhẹ nhàng gỡ bỏ đôi tay thon gầy đang nắm chặt lấy cổ áo mình.



-"Ờ, biết thế là được rồi." Key ngồi lại xuống ghế, vắt chéo chân và nhấp một khụng nước. "Mọi chuyện là như thế, vậy nên tôi muốn nhờ anh giúp!"



-"Giúp kiểu gì?" JinKi thấm thấm mồ hôi, tò mò hỏi.



-"Tôi muốn ở lại đây!" Key nói chắc nịch.



-"Hả??"



-"Yên tâm đi, tôi sẽ kiếm tiền để đóng tiền nhà cho anh."



-"Nhưng..."



-"Gì?? Có gì nói luôn đê!"



-"...Tôi là con trai..."



-"Ừ, biết, rồi sao?"



-"...Bạn...lại là con gái...trai gái sống chung một nhà chẳng phải kì lắm sao??" JinKi bữu môi, tay gãi gãi đầu.



-"....MO???? Anh vừa phun ra cái khỉ gì vậy hả???" Một lần nữa Key lại đập tay xuống bàn cái RẦM khiến cho tay mình đau nhức, cậu vừa xoa xoa hai tay vào nhau vừa lườm JinKi, nói. "Tôi là trai đó, babo!"



-"Hở??" Anh tròn xoe mắt, ngạc nhiên nhìn cậu từ đầu tới chân. "Nhưng....sao cậu lại ăn mặc như vậy chứ?!"



-"Haizzz...chỉ là do tình thế lúc đó cấp bách quá, nên tôi bắt buộc phải mặc như vậy thôi." Cậu thở dài ngán ngẩm. "Quyết định vậy nhé! Giờ thì cho tôi mượn một bộ đồ để tôi đi tắm." Key đứng lên, vặn vẹo người.



JinKi vẫn nhìn chằm chằm vào Key, chau mày. Sự thật là anh vẫn còn có chút nghi ngờ về cậu, về câu chuyện mà cậu đã kể. Và sau khi suy nghĩ, anh quyết định đứng lên và nói.



-"Cho tôi kiểm tra chút nhé!"



Key còn chưa hiểu rõ ý của JinKi là gì thì đã thấy hai cái tay của anh ta đã túm chặt lấy hai cái tai trên đầu cậu và ... day day, dựt dựt, véo, cấu, kéo và lại nhanh chóng chuyển địa điểm cái tay xuống cái đuôi của cậu mà nắm chặt lấy nó rồi lại kéo kéo. Một loạt những hành động đó làm Key hét ré lên vì đau, cậu tức giận khua tay loạn xạ, đập bôm bốp vào đầu và mặt anh.



-"...Hàng thật...!!..." JinKi sau khi đã kiểm hàng Key xong lại cười ngây ngô.



-"Tất nhiên là thật rồi!! Đồ khùng!!" Cậu nhìn anh căm phẫn.



-"...Super Cat...hờ hờ...hay thật...được rồi, cậu cứ thoải mái ở đây đi!" Xoa nhẹ đầu Key, mặt JinKi tươi rói.



[Chết thật! Lại cái nụ cười đó...tim mình hình như lại lỡ nhịp rồi...!...] Key bỗng nhiên đỏ mặt, gạt tay anh ra, cậu nhanh chóng chạy vào phòng trong và đóng cửa lại.



Ngày thứ hai trôi qua thật nhanh chóng.









-------------------------------------------------------------









-"Lại đi học hả?" Key lười biếng nằm trên giường, chống tay nằm nghiêng nhìn JinKi, vừa hỏi vừa ngáp ngắn ngáp dài.



-"Hỏi gì lạ vậy? Bổn phận của học sinh là phải học! học! và học!" *vỗ vỗ ngực*



-"Học! Học nữa! Học mãi! Hộc máu! Chết, khỏi lo học tiếp!" *lăn qua lăn lại*


-"... Thôi tôi đi học, cậu ở nhà coi nhà nhé! Dạo này có nhiều trộm lắm, hôm qua nhà tôi cũng vừa có trộm vào xong, hắn đã làm gọn gàn căn nhà này, nhưng thật may là không mất thứ gì." JinKi vừa nói vừa nghĩ lại, cười sướng.



[...Dở hơi! Làm quái gì có thằng trộm nào điên đi dọn nhà cho anh huh?? Chỉ có thiên thần như tôi đây thôi!! Rõ ngơ!]
Cậu nhìn anh kì thị, rồi như vừa nghĩ ra được điều gì đó hay ho, mắt cậu lóe sáng. -"Tôi cũng đi nữa!" Key bật dậy, chạy wc rồi lại nhanh chóng trở ra, lôi JinKi chạy như tên bay ra khỏi nhà.






End Chap 3[

Xem lý lịch thành viên

6 Re: [LongFic] My Cat on Fri Mar 11, 2011 7:24 am

Vẫn là fan hâm mộ of ss :"> cứ mong fic of ss hoài mà k thếy :< S vệy Ss?? Em đâu có bỏ fic đâu. Tình tiết fic của Ss rất mới lạ, có thể là chưa xuất hiện ở fic khác bao giờ. Onu trong này thì miêu tả được đúng cái chất Sangtae trời phú luôn. Còn Key thì hơi bị ... vừa hơi gian vừa dễ thương :> Mong chap of Ss.
Thân

Sa :>

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  •  

Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com